Giới thiệu sơ lược về kinh Thủ Lăng Nghiêm

Nội dung của kinh Lăng Nghiêm là Phật chỉ dạy cho chúng ta ngộ được chân tâm. Chúng ta vì không ngộ được chân tâm nên phải vĩnh kiếp làm chúng sanh trầm luân trong biển sanh tử, chịu không biết bao nhiêu khổ sở. Còn như Phật thoát ly sanh tử luân hồi, được tự do giải thoát, thần thông tự tại trí huệ vô ngại….đều do các Ngài đã ngộ chân tâm, nên mới được như thế.

Nói cho dễ hiểu: Phật với chúng sanh vẫn đồng một thể tánh chân tâm, nhưng các Ngài đã hoàn toàn giác ngộ được thể tánh ấy, nên mới thành Phật. Trái lại, chúng sanh vì mê muội thể tánh chân tâm, nên phải bị sanh tử luân hồi. Nếu chúng sanh giác ngộ chơn tâm, thì sẽ được như Phật.

Ngài A nan cầu Phật chỉ dạy phương pháp nào mà mười phương chư Phật đã tu hành và đều được chứng quả, thì Phật chỉ dạy phải ngộ “Chân Tâm” mà thôi. Nếu ngộ được chân tâm này thì thành Phật. Không ngộ được chân tâm, như người còn ngủ chiêm bao. Đây là phương pháp duy nhất mà mười phương chư Phật tu hành đã được thành đạo chứng quả.

Trước khi muốn chỉ chân tâm, Phật gạn hỏi cái Vọng Tâm. Khi đã hiểu vọng tâm rồi, thì về sau Phật chỉ cái Chân Tâm, mới khỏi lầm. Cũng như chúng ta trước tiên phải biết phân biệt được thau, đồng, vàng giả rồi, thì về sau khi gặp đến vàng thiệt, ta mới nhận biết được chắc chắn. Vì thế nên Phật:

— Gạn hỏi về cái tâm, chỉ rõ ra chân tâm.

— Nói nguyên nhân sanh ra hư không, thế giới, chúng sanh.

— Giới thiệu pháp môn tu viên thông của 25 vị đại Bồ Tát và đại A La Hán.

— Dạy tu Giới – Định – Huệ và Tứ Chủng Thanh Tịnh Minh Hối (đoạn Sát – đoạn Đạo – đoạn Dâm – đoạn Vọng)

— Tuyên thuyết thần chú Lăng Nghiêm và công năng bất khả tư nghì của chú bảo vệ hành giả trên đường tu.

— Chỉ rõ 55 địa vị mà người tu hành sẽ trải qua trước khi đạt đến quả vị Phật.

— Thuyết về 50 hiện tượng ấm ma – phá tan rào lưới ma để một mạch thẳng đến con đường Giác Ngộ.

Kinh này, đọc cho đủ là: “Kinh Đại Phật Đảnh, Như Lai Mật Nhân, Tu Chứng Liễu Nghĩa, Chư Bồ Tát Vạn Hạnh, Thủ Lăng Nghiêm,” gọi tắt là “Kinh Thủ Lăng Nghiêm”, một bộ kinh nói về Chân Tâm.

1) Vì kinh này rất quý báu, đã ít có mà lại khó gặp, hàng Tiểu Thừa Thanh Văn và quyền thừa Bồ Tát không thể thấu suốt được, ví như cái tướng “Vô kiến đảnh” của Phật, vì tướng này rất quý báu và khó thấy, hàng phàm phu và Nhị thừa không thể thấy được.

2) Mười phương các Đức Phật đều y theo kinh này làm nhân địa tu hành mà được thành đạo chứng quả, nên gọi là “Như Lai mật nhân.”

3) Y theo kinh này mà tu và chứng, thì lối tu chứng ấy mới được rốt ráo, nên gọi rằng “tu chứng liễu nghĩa.”

4) Các vị Bồ tát tu pháp lục độ vạn hạnh đều y theo kinh này, nên cũng gọi là “Bồ tát vạn hạnh.”

5) “Thủ Lăng Nghiêm” dịch là Đại định kiên cố. Nghĩa là: Chỉ cho cái Bản thể chân tâm sẵn có của tất cả chúng sanh và chư Phật, nó bao la trùm khắp cả vũ trụ, nên gọi là “Đại.” Thể tánh ấy thường tịch tịnh không vọng động nên gọi rằng “Định.” Không bị thời gian thay đổi, hay không gian chuyển dời, thấu xưa suốt nay, bao giờ cũng vẫn thường như thế, ở nơi bực thánh không thêm, tại phàm cũng không bớt, như như bất động, nên gọi rằng “Kiên cố.”

Mười chữ đầu đề của kinh này: “Đại Phật Đảnh Như Lai Mật Nhân Tu Chứng Liễu Nghĩa Chư Bồ Tát Vạn Hạnh Thủ Lăng Nghiêm,” đã bao hàm toàn cả bộ kinh: giáo lý, hạnh, quả, thể đại, tướng đại và dụng đại, nhân địa tu chứng đều trùm cả, mà rốt cuộc chỉ ở nơi tâm chúng ta sẵn đủ. Chỉ vì chúng ta mê muội nên chẳng nhận được kinh Lăng Nghiêm của mình. Song nó cũng không mất. Khi ngộ được thì sẽ thành Phật. Bởi ngộ được lý này, nên đức Lục tổ Huệ Năng mới nói rằng:

Nào dè tự tánh vốn sẵn thanh tịnh.
Nào dè tự tánh vốn không sanh diệt.
Nào dè tự tánh vốn sẵn đầy đủ.
Nào dè tự tánh vốn không lay động.
Nào dè tự tánh có công năng sinh ra muôn pháp.